Từ nhỏ, cha mẹ đã dắt mình đi chúc Tết họ hàng. Ở quê, chuyện chúc Tết đầu năm là phong tục không thể thiếu. Những ngày Tết, khi trời còn lất phất sương, gió xuân mát rượi thổi qua hàng dừa trước ngõ, mình đã được mặc đồ mới, theo chân cha mẹ ra khỏi nhà.
![]() |
| Thăm hỏi nhau ngày Tết là nét đẹp truyền thống luôn được gìn giữ. |
Đường quê ngày xuân vui lạ. Con lộ đất hôm nào còn vắng, nay rộn ràng tiếng cười nói. Hai bên đường, mai vàng nở rực, cánh mỏng rung rinh trong nắng sớm. Nhà nào cũng bày mấy chậu vạn thọ trước hiên, bông tròn vàng ươm, tượng trưng cho sung túc, đủ đầy. Nhìn từ xa, xóm nhỏ như khoác lên mình tấm áo mới, tươi tắn và ấm áp.
Đến nhà ông bà, việc đầu tiên là thắp nhang bàn thờ tổ tiên. Bàn thờ được lau dọn tươm tất, bày biện trang trọng. Bình hoa mai cắm giữa bàn, hai bên là mâm ngũ quả, bánh mứt, trà rượu đủ đầy. Có nhà còn chưng thêm cặp dưa hấu đỏ au, cúng với ước mong năm mới may mắn. Nén nhang thơm lan nhẹ trong không gian yên ấm. Mình chắp tay, cúi đầu theo cha mẹ, lòng khi đó còn non nớt nhưng cũng cảm nhận được sự thiêng liêng rất riêng của ngày đầu năm.
Sau phần lễ là phần tình. Người lớn ngồi quanh bộ ván gỗ hay bộ bàn ghế giữa nhà, rót tách trà nóng, mời nhau miếng mứt gừng, mứt dừa. Tiếng hỏi han rôm rả: năm rồi làm ăn ra sao, lúa trúng mùa không, tụi nhỏ học hành thế nào. Ở quê, ly trà đầu năm không chỉ để uống, mà để giữ cái nghĩa xóm giềng, họ hàng. Có khi chỉ vài câu chuyện đơn sơ vậy thôi mà thấy ấm lòng suốt mấy ngày Tết.
Hồi đó mình chỉ mong tới đoạn được nhận bao lì xì đỏ thắm, tay nâng niu như giữ cả mùa xuân trong đó. Nhưng càng lớn, mình càng hiểu điều cha mẹ muốn dạy qua những chuyến đi ấy. Không phải đi cho đủ lễ, cũng không phải chỉ để nhận lộc đầu năm, mà là để nhắc nhau nhớ về cội nguồn, nhớ ông bà tổ tiên, nhớ cái nghĩa tình ruột thịt.
Có những năm ông bà còn khỏe, ngồi giữa nhà cười hiền, nhìn con cháu quây quần. Có những năm, chỉ còn lại bàn thờ nghi ngút khói nhang. Mỗi lần thắp nhang, mình thấy lòng chùng xuống, thương những người đã khuất và càng quý hơn những phút giây còn được sum vầy.
![]() |
| Khoảnh khắc đầu xuân rộn ràng niềm vui sum vầy qua những bức ảnh. |
Giờ đây, mình lại dắt con đi trên con đường quê ấy. Mai vẫn vàng rực trước ngõ, vạn thọ vẫn xếp đầy hiên nhà. Bàn thờ tổ tiên vẫn được chưng hoa sung túc, lễ vật đủ đầy để tỏ lòng hiếu kính. Chỉ khác là mình đã đứng vào vị trí của cha mẹ ngày xưa.
Nhìn con khoanh tay chúc Tết ông bà, mình thấy thương và biết ơn những mùa xuân đã qua. Ở quê miền Tây, Tết không ồn ào, không phô trương, nhưng đậm nghĩa tình. Chỉ cần một nén nhang thơm, một tách trà nóng, một lời chúc chân thành là đủ làm cho tình thân thêm bền chặt. Và có lẽ, chính những con đường quê vàng mai rực rỡ ấy đã nuôi lớn trong mình cảm giác bình yên mỗi khi xuân về.
Bài, ảnh: NGỌC LIỄU



